BST CHANEL Cruise 2026/27: Dưới salon là bãi biển và… người phụ nữ CHANEL
Chính thị trấn Biarritz bên bờ biển Basque, năm 1915, Gabrielle Chanel đã đặt những viên gạch đâu tiên cho nhà may Haute Couture của mình, đồng thời tháo gỡ những quy chuẩn cứng nhắc trong cách ăn mặc Paris đương thời. Hơn một thế kỷ sau, Matthieu Blazy trở lại vùng đất đó, xem nơi đây vừa là phông nền vừa là bản vẽ định hình tư duy. Bộ sưu tập Cruise đầu tiên của anh được dẫn dắt qua lăng kính của sự giải phóng, giống như một cách tiếp nối tinh thần khởi nguồn, nhưng được diễn giải bằng ngôn ngữ của hiện tại.

Trong không gian Le Casino Municipal ở Biarritz, nơi khách mời được chào đón bằng ly champagne buổi sáng và tầm nhìn hướng biển mở rộng qua những khung cửa kính chạm trần, buổi trình diễn lúc 11 giờ gợi mở cảm hứng từ nàng tiên cá, san hô và vỏ sò. Sức hấp dẫn của thời trang, cũng như poker, không nằm ở vận may hay việc được chia một ván bài đẹp như cách người ta thường nghĩ, mà thuộc về kỹ năng đánh lạc hướng, giữ gương mặt không để lộ cảm xúc, và trên hết là cách mỗi người làm chủ sự hiện diện của chính mình. Điều đó tạo nên cốt cách sang trọng của người phụ nữ CHANEL. Dù ra mắt trong điều kiện thời tiết không thuận lợi nhưng bộ sưu tập vẫn đưa tâm trí khán giả tiến về kỳ nghỉ tháng 12, thời điểm những thiết kế này hiện diện tại cửa hàng và bước vào đời sống.
Với tên gọi “Sous le salon la plage” (tạm dịch: dưới salon là bãi biển), Matthieu Blazy đặt bộ sưu tập CHANEL Cruise 2026/27 vào giữa hai thế giới: cấu trúc của salon và nhịp điệu của đường bờ biển. Đó là một không gian nơi trật tự phân tầng dần được gỡ bỏ, để đồ công sở, trang phục thường nhật và đồ dạ hội có thể cùng tồn tại như những phần nối tiếp của cùng một câu chuyện.
Chiếc đầm đen được Gabrielle Chanel ra mắt vào năm 1926, nhằm tạo ra một kiểu đồ có thể ứng dụng trong nhiều bối cảnh. Những đặc tính cốt lõi của thiết kế này nằm ở tính phổ quát, khả năng ứng dụng, cấu trúc linh hoạt và không phân định mùa mốt. Vogue khi đó gọi đầm đen là “chiếc Ford của CHANEL”, một cách so sánh cho thấy mức độ phổ biến tương tự cách Henry Ford đưa ô tô đến với số đông.

Có ghi chép cho rằng Gabrielle Chanel lựa chọn sắc đen để tưởng nhớ đến Arthur Capel. Tuy nhiên, cách lý giải này vẫn còn gây tranh luận. Trên thực tế, quyết định sử dụng màu đen gắn liền nhiều hơn với tính thích ứng của nó. Bản thân chiếc đầm đen đã không xa lạ với xã hội. Đó vốn dĩ là trang phục của những phụ nữ lao động: người giúp việc, nhân viên cửa hàng hay các nữ tu. Gabrielle Chanel cũng từng là một cô bán hàng và lớn lên trong môi trường tu viện. Từ góc nhìn của mình về chiếc đầm đen, cô thay đổi giá trị của một món đồ vốn đã tồn tại nhưng hiếm khi bước vào đời sống thường nhật. Điều Mademoiselle Chanel hướng tới là đưa vào tủ đồ của phụ nữ một thiết kế có thể đồng hành trong nhiều tình huống. Ngay cả những người có điều kiện tài chính hạn chế cũng có thể tiếp cận. Chiếc đầm này đủ linh hoạt để xuất hiện tại nơi làm việc, trong một buổi dạo phố, hay ở một tiệc tối xa hoa.

2026 vừa tròn 100 năm chiếc đầm đen ra đời. Trong bộ sưu tập Cruise này, Matthieu Blazy đặt chiếc đầm đen của Gabrielle Chanel trong tranh minh họa do Main Rousseau Bocher thực hiện năm 1926, hiện lưu giữ tại National Museum of Scotland, ở vị trí mở màn. Chiếc đầm suông dài trung bình bằng crepe đen, cổ chữ V sâu, được điểm xuyết bằng đường thêu trắng mang tinh thần Art Deco chạy dọc thân áo. Chi tiết nơ lớn vốn từng nằm ở phần lưng trong thiết kế gốc được chuyển hóa thành một chiếc clutch cầm tay, đặt cạnh cơ thể người mẫu như một cách diễn giải đương đại.

Điều giữ sự chú ý của giới mộ điệu trong màn trình diễn Cruise 2026/27 nằm ở cách Matthieu Blazy đặt điểm neo thị giác vào các chi tiết trang trí xoay quanh chiếc đầm đen. Mọi yếu tố đều được tiết chế trong chừng mực, nhưng mức độ xử lý lại đòi hỏi tay nghề cao. Chiếc đầm da được định hình lại bằng một lớp tua rua ẩn bên dưới, tạo chuyển động có nhịp khi người mặc bước đi, gợi liên tưởng đến những lớp lụa mảnh. Mỗi dải tua được hoàn thiện bằng hàng nghìn hạt tròn, liên kết thành bề mặt buông rủ gợi hình ảnh những tấm màn tại các khu nghỉ dưỡng ven biển.
Tinh thần hiện đại mang tinh thần đồ họa của bộ sưu tập được dẫn dắt bởi họa tiết lấy cảm hứng từ sọc Basque, xuất hiện trên đầm, khăn lụa và cả chiếc túi tote khổng lồ. Lần giở lại hành trình của họa tiết này, những tấm khăn trải bàn sọc Basque do Jean Vier thực hiện từ lâu đã hiện diện trong đời sống nông thôn Pháp. Nguồn gốc của kỹ thuật dệt nên họa tiết sọc này có thể truy về thời Trung Cổ, khi những người thợ dệt lưu động mang theo khung cửi, đi từng nhà và tạo ra những tấm vải lanh sọc lớn, chắc, với gam đỏ, xanh lam và xanh lục với mục đích ban đầu dùng để che chắn cho gia súc khỏi côn trùng. Điểm nhận diện của loại vải này nằm ở cấu trúc 7 đường sọc, biểu trưng cho 7 tỉnh của xứ Basque.


Trong bộ sưu tập, họa tiết sọc Basque được triển khai thành một chiếc đầm foulard lụa dài chạm sàn, nơi ba sắc đỏ, đen và trắng giao nhau trong cấu trúc sọc mạnh mẽ. Trang phục được hoàn chỉnh bằng một cặp kính mát bản lớn, lấy cảm hứng từ ngôn ngữ kiến trúc Art Deco, với các đường nét dứt khoát và cấu trúc hình học rõ ràng. Khi đặt hai yếu tố này cạnh nhau, Matthieu Blazy đã ghép nối những mảnh ký ức về Biarritz bằng ngôn ngữ của vải vóc nhằm gợi nhắc lại nơi thời trang, kiến trúc và đời sống nghỉ dưỡng giao thoa trong không gian văn hóa của CHANEL.

“Tối giản là yếu tố cốt lõi của mọi sự thanh lịch đích thực“, câu nói thường được gắn với Gabrielle Chanel đã trở thành trục thẩm mỹ xuyên suốt trong cách cô định hình nhà mốt mang chính tên mình. Trong hệ thống biểu tượng, yếu tố nhận diện quan trọng nhất của nhà mốt ra đời vào năm 1921: logo CHANEL. Tròn một thế kỷ sau, ký hiệu này đã trở thành một trong những biểu trưng dễ nhận diện nhất trong lĩnh vực xa xỉ và vượt ra ngoài phạm vi thời trang.
Nguồn gốc chính xác của biểu tượng CC của CHANEL vẫn là một chủ đề được tranh luận qua nhiều thế hệ. Tuy vậy, giới nghiên cứu thời trang thường đưa ra một giả thuyết cho rằng thiết kế này phản ánh mối quan tâm của Gabrielle Chanel đối với các mã ký hiệu mang tính quý tộc và hoàng gia trong lịch sử châu Âu.

Trong tư duy của Chanel, việc đưa monogram vào sản phẩm là cách gắn lên bề mặt vật phẩm một lớp nghĩa về phẩm cách. Chữ ký thị giác này giúp toàn bộ sản phẩm mang theo một cảm giác trang trọng được mã hóa. Ở góc nhìn rộng hơn, monogram vốn không phải là phát minh của ngành xa xỉ hiện đại. Nhiều nhà sử học truy ngược mô-típ này về thời Charlemagne, khoảng năm 800 sau Công nguyên, khi các ký hiệu lồng chữ được sử dụng như dấu hiệu xác lập quyền lực của các triều đại và gia tộc cai trị trong nhiều thế kỷ tiếp theo. Khi Mademoiselle Chanel tiếp nhận và tái định nghĩa lại ngôn ngữ này, cô chuyển hóa nó thành một trải nghiệm mang tính tâm lý: người phụ nữ CHANEL không chỉ sở hữu trang phục, mà được gợi mở một cảm giác tương đồng với tầng lớp quý tộc ngay tại thời điểm họ khoác lên mình thiết kế.
Ở những mùa trước, Matthieu Blazy đặt biểu tượng CC của CHANEL vào những vị trí kín đáo trên bề mặt trang phục, ngoại trừ chi tiết khóa túi xách vốn vẫn giữ vai trò nhận diện trực diện. Sang mùa Cruise 2026/27, anh cấu trúc mô-típ này thành một phần của trang phục, nối dài với đường viền đen thường thấy trong cách trang trí không gian sống và nội thất của Gabrielle Chanel.

Trên một thiết kế đầm lụa đen và kem, mô-típ CC được đưa vào vị trí trung tâm của thân áo, nơi các đường cong quen thuộc của hai chữ C được mở rộng thành cấu trúc của tay áo trễ vai. CC tiếp tục được chuyển hóa sang nhiều trạng thái vật liệu khác nhau. Khi thì nó được mã hóa như những dải ruy băng uốn quanh chân váy, tạo cảm giác như một hệ ký hiệu đang vận động theo chuyển động của cơ thể. Khi khác, CC ôm lấy đường viền cổ áo dệt kim giống như một chuỗi trang sức mềm, gợi liên tưởng đến một sợi dây chuyền mang sắc cam san hô. Mô-típ này còn hòa vào hệ sọc Basque trên bề mặt lụa, cùng tham gia tạo nhịp cấu trúc thị giác. Có thể thấy, CC trở thành một nguyên lý tổ chức hình ảnh, dịch chuyển giữa trang trí, kết cấu và bề mặt vải trong cùng một hệ ngôn ngữ thiết kế.
BTV Cẩm Tú